Không biết vô tình hay cố ý mà loài chim thuộc họ cò với thân hình khổng lồ, sải cánh dài hơn 01 mét lại bị ông bà ta đặt tên là già đẩy. Chỉ biết rằng ngoại hình loài chim này vào ngày thường hay mùa sinh sản, từ lúc sinh ra cho đến khi chết đi đều mang vẻ ngoài già cỗi với cái đầu trơ xương trán, phủ loe hoe vài sợi lông, mặt thì đầy nếp nhăn hai bên má. Phần da cổ cũng trụi lông, nhăn nheo, điểm các đốm đồi mồi.
Có hai loài già đẩy là già đẩy bìu lớn và già đẩy nhỏ hay còn gọi là già đẩy Java, trong đó loài già đẩy Java (leptoptilos javanicus) được nuôi sinh sản rất thành công tại Thảo Cầm Viên Sài Gòn. Thành công ấy khởi nguồn từ quá trình học hỏi không ngừng của thế hệ nhân viên ngày trước. Giai đoạn những năm 1984 – 1989 ngoài công tác trao đổi động vật với các vườn thú tại các nước CHDC Đức và Tiệp Khắc, Thảo Cầm Viên Sài Gòn còn cử người sang học tập ở các vườn thú nước bạn. Chính trong những dịp học tập này, mẫu tổ tròn với đường kính khoảng 60 – 80 cm đã được copy nguyên bản và ứng dụng trong đơn vị. Người ta kể thời đó, họ cũng đã thử đủ mọi cách dùng từ thùng gỗ, giỏ tre, hình vuông đến hình tròn nhưng chim già đẩy nhất quyết không chịu chọn, chỉ khi treo những cái ổ phiên bản copy lên thì chúng mới chấp nhận. Tuy nhiên thành công không đến sớm như vậy, bao nhiêu chất độn lót ổ được chuẩn bị sẵn để ngăn chặn trứng rơi, vỡ đều bị bọn già đẩy gắp, hất ra ngoài. Phương pháp mới lập tức được áp dụng, họ đưa vô các cành, nhánh cây để chim tự lựa chọn, nhìn chuồng hơi bề bộn một chút nhưng cũng có tiến triển. Bọn già đẩy bắt đầu lựa chọn, tha vào ổ những cành có kích thước phù hợp. Mặc dù chưa được dạy bao giờ, mặc dù việc sắp xếp trầy trật nhưng cái ổ đã ra dáng lắm rồi. Già đẩy tự bắt cặp với nhau. Mỗi cặp làm ổ riêng, chúng hết đứng rồi nằm lên trên cái ổ mới để kiểm tra, hoàn thiện. Thi thoảng cũng có những anh chàng ba gai, không lựa cành nhánh dưới đất mà tranh thủ rút trộm cành trong ổ của cặp đôi khác.
Nhờ vào sự quan tâm, điều chỉnh từ những ghi nhận thực tế, công tác sinh sản già đẩy cùng các loài chim họ cò khác như giang sen trở nên dễ dàng. Nhiều lứa chim non ra đời khiến cho điều kiện chuồng nuôi không còn đáp ứng với phúc trạng động vật. Vậy là đàn già đẩy non được thả ra khu vực các đảo nhân tạo trong Thảo Cầm Viên Sài Gòn. Giải pháp để ngăn chặn chim bay đi mất được bàn bạc rất kỹ, cuối cùng mọi người thống nhất phương án cắt tỉa lông cánh. Đây không phải là phương án tối ưu để giữ tài sản nhưng lại là phương án ít ảnh hưởng nhất đến sức khỏe đàn chim. Với phương pháp này phải mất hơn 1 năm đàn chim mới có thể bay trở lại bình thường, người ta tin rằng với bằng đó thời gian là đủ để chúng làm quen với môi trường sống mới, suy nghĩ và lựa chọn nên ở lại mảnh đất này hay bay về một nơi nào đó.
Vài năm sau đó, đôi lần các báo đài đăng tin “xuất hiện chim lạ trên tháp truyền hình”, “hoặc chim lạ xuất hiện trên các tòa cao ốc trong thành phố”, một số trường học khu vực xung quanh thì cử giáo viên hoặc gọi điện thoại thông báo chim xổng chuồng cho Thảo Cầm Viên. Lâu dần thành quen, họ chấp nhận sự có mặt của đàn chim như một phần của thành phố, chúng bay đi rồi lại bay về, chẳng rời bỏ Thảo Cầm Viên, nơi ông bà cha mẹ của chúng sinh sống, nơi những cái bao tử rỗng luôn được thõa mãn bằng những bữa cá no nê, nơi chúng có thể thoải mái chọn cây làm tổ sinh sản, nơi giấc ngủ của chúng và đàn con luôn được canh chừng cả ngày và đêm.
Khách trong và ngoài nước đến nơi đây đều không khỏi bất ngờ khi thấy được cảnh đàn già đẩy thong thả dạo chơi, kiếm ăn ở hồ sen. Chúng chẳng né tránh, e dè gì con người. Tổ đẻ được già đẩy làm trên ngọn cây, thậm chí là mái chuồng nơi ngày xưa ông bà chúng sinh sống. Nhiều bức hình đẹp ghi lại cảnh chim già đẩy chăm con, mớm mồi... đã được sáng tác ngay tại vườn thú cổ hơn 162 năm giữa lòng thành phố.
