Tê giác trắng Ceratotherium simum

z7130453830646_f4f36acda17d68a3a6d9e3edb1142958

Tê giác trắng Ceratotherium simum

Tên gọi là thế nhưng trong tất cả các loài tê giác còn tồn tại trên thế giới có con nào màu trắng đâu.

Vào thế kỷ 17 – 18 người Hà Lan định cư tại khu vực châu Phi phát hiện ra loài vật khổng lồ có môi trên rộng, phẳng, vuông vức, cấu tạo rất phù hợp với việc gặm cỏ sát đất. Theo tiếng Hà Lan, người ta mô tả đặc điểm đó là “wijd” (rộng, vĩ đại). Đến khi người Anh sang họ nhầm “wijd” thành “white” bởi vì hai chữ này phát âm gần giống nhau. Tên tê giác trắng “white” rhino ra đời từ đó. Và như một cách ứng biến trước nhầm lẫn ấy, họ liền đặt tên cho loài tê giác khác ở châu Phi mà họ đã phát hiện trước đó, đây là loài có môi nhọn chuyên ăn cành lá, họ gọi loài này là “black” rhino (tê giác đen).

Bởi thế mà trẻ con, những đứa bé loài người chưa từng trải thường vùng vằng, phụng phịu với cha mẹ, ông bà của chúng tại khu vực này, chúng không muốn di chuyển sang nơi khác “Con muốn coi con tê giác trắng cơ!”. Mất cả buổi để đánh vần cái tên mà lại “không thấy” được con vật ghi trên đó. Cũng may quanh khu vực nuôi tê giác trắng người ta còn bố trí thêm nhiều loài động vật châu Phi khác như hươu cao cổ, linh dương sừng kiếm, ngựa vằn cùng một sân chơi cát với vô số trò chơi thiếu nhi để phụ huynh có thể dỗ dành con trẻ nếu không hậu quá sẽ rất khó lường.

Hai tê giác trắng sinh sống tại khu vực này mặc dù kích thước tương đồng nhưng độ tuổi khá chênh nhau. Văn Bi phải lớn hơn Thị Bo cả chục con giáp. Có lẽ vì thế mà cả hai không thể hòa hợp ngay từ những buổi đầu gặp mặt. Ban đầu người ta còn dùng hàng rào xung điện để ngăn cách cặp đôi này nhưng bất thành do sừng tê giác (cấu tạo từ các sợi lông bện lại mà thành) cách điện. Các cuộc xung đột diễn ra liên tục. Sau này người ta đổi cho cặp đôi này nhà ở khang trang, to lớn hơn nhưng chúng vẫn nhất quyết không chịu nhường nhịn nhau.

Đánh nhau tưng bừng là vậy nhưng cả Văn Bi và Thị Bo rất mến khách, đặc biệt là trẻ nhỏ. Cả hai dành nhiều thời gian vào buổi chiều các ngày cuối tuần để đứng đó cho các bé ngắm, vuốt ve, cho ăn và chụp ảnh. Người ta chưa từng thấy cả hai khó chịu trước những lần chạm má, vuốt sừng của những bạn nhỏ. Thị Bo thích đứng yên, gác đầu lên thanh sắt quen thuộc cảm nhận sự trìu mến từ những bàn tay nhỏ bé, mềm mại. Cô thích cái cảm giác được cưng nựng, cảm giác mà bao nhiêu năm qua Văn Bi chưa từng bày tỏ. Hễ các bé đút cho quả bắp, củ cà rốt nào cô cũng đều đón lấy, ăn hết một cách ngon lành, ý như muốn nói tôi sẽ không bao giờ phụ lại tấm lòng yêu mến của các bạn.
Văn Bi và Thị Bo có thói xấu là thích tắm bùn, việc đầm mình trong các vũng bùn chẳng những không giúp cho màu da chúng sáng lên mà lại trở nên đen hơn. Trong tự nhiên, việc phủ lên người lớp bùn giống như con người ta tự khoác lên người lớp áo giáp, nó giúp động vật chống được sự khó chịu bởi ánh nắng gay gắt của mặt trời, bảo vệ chúng khỏi những loài côn trùng cắn đốt.

Bình luận (0)

Bình luận của bạn

Vui lòng đăng nhập để gửi bình luận.