Voi Chuông

z7342043297557_9e657e3371e6883c354f3927e649e763

Cụ bà voi châu Á hơn 67 tuổi, đồng loại ở cái tuổi của bà hầu hết đều đã về với tổ tiên. Voi Chuông sống rất lâu ở Thảo Cầm Viên này đủ để bà có thể kể muôn vàn câu chuyện về nơi đây. Để làm được việc này đòi hỏi một bộ não phát triển và trí nhớ tốt để có thể ghi nhận và sắp đặt các sự kiện thành những câu chuyện hoàn chỉnh.

Vừa phe phẩy đôi tai khổng lồ như chiếc quạt nan, tạo nên những luồng gió xua đi cái oi bức của buổi trưa hè, cụ voi khẽ nheo đôi mắt già nua, được bao phủ bởi bộ lông mi dài nhưng hơi thưa, voi Chuông chậm rãi bắt đầu chuỗi câu chuyện về mình.

Bà đã từng là một cô voi nhỏ, tinh nghịch, được dẫn về từ Campuchia. Ngày đó, bà đã phải đi rất nhiều ngày đường dài, có đoạn bằng phẳng, có đoạn gồ ghề, có đoạn thiên nhiên hoang vắng, có đoạn đồng xanh bạt ngàn trước khi về đến Thảo Cầm Viên. Bà cũng không nhớ rõ là mình đã di chuyển bao xa, mất bao nhiều thời gian để đến đích, bà chỉ nhớ là mặc dù đi liên tục như thế nhưng bà không hề thấy mệt. Đồng loại của bà mỗi ngày di chuyển từ 5 – 50 km trong những địa hình phức tạp rừng, núi, gò, đồi để tìm kiếm thức ăn và lẫn tránh kẻ thù. Đoàn thường di chuyển vào những buổi chiều mát và sớm tinh mơ để tránh cái nắng chói chang giữa trời trưa. Voi Chuông rất thích những lúc dừng lại nghỉ ngơi sau thời gian di chuyển. Bà dùng vòi để hút nước cho vào miệng uống, quậy nước với đất thành một thứ bùn nhão phun lên trên người để xua đi côn trùng cắn đốt và làm mát cơ thể. Vòi voi là một cấu tạo tinh tế từ rất nhiều bó sợi cơ liên kết với nhau và một hệ thống những dây thần kinh điều khiển phức tạp. Vòi vừa đảm nhận vai trò lỗ mũi để thở, vừa như cánh tay lực sĩ để khuân vác, vừa như cánh tay khéo léo để có thể thực hiện những động tác khó, tinh tế, nhặt nhạnh, múc nước... Sau khi tắm mát, uống nước voi Chuông sẽ tự lựa chọn những loại thức ăn ưa thích, bổ dưỡng cho mình từ những loại cây lá, cỏ, hoa trái xung quanh. Voi Chuông dùng vòi ôm gọn một đám cỏ cao, xoắn nhẹ khiến phần gốc cỏ bị ngắt rời ra khỏi thân. Chưa vội ăn ngay, bà vung vẩy bó cỏ để làm sạch đất cát, côn trùng và bò sát nhỏ có thể bị kinh động mà rời đi chỗ khác. Bà không muốn sát sinh vì bà và đồng loại ăn chay từ thuở lọt lòng mẹ. Các chú còn bổ sung cho Chuông muối và cả buồng chuối chín. Nhìn các chú thân thể đen và gầy rạc đi voi Chuông xót lắm, lúc đó bà tự nhủ mình sẽ hợp tác, bớt nghịch để các chú đỡ cực công chăm sóc mình.

Người và voi cùng tản bộ nhiều ngày, trong suốt hành trình các chú không bao giờ leo lên lưng voi Chuông cả vì các chú biết cấu tạo cơ thể voi mặc dù to lớn, khỏe mạnh nhưng không phù hợp với việc chở vật nặng trên lưng, điều này rất dễ làm tổn thương voi. Ngoài ra lòng bàn chân của voi cũng là đệm thịt, không phải móng guốc để có thể hạn chế tổn thương khi vô tình dẫm phải những vật sắc nhọn, đi quá lâu trên nền đường, đá cứng.

Cuối dùng thì đoàn cũng về đến Thảo Cầm Viên, voi Chuông cũng choáng ngợp bởi sự ưu ái mà mọi người dành tặng cho mình. Một khu chuồng rộng hơn 1000 m2 có cây xanh, hồ nước, sân đất biệt lập. Vậy là một cuộc sống mới đã bắt đầu, khác hẳn với làng quê nơi voi Chuông từng sống trước đây.

Bình luận (0)

Bình luận của bạn

Vui lòng đăng nhập để gửi bình luận.