
Dù đã xuýt soát 40 tuổi nhưng voi Tom vẫn giữ được sự hồn nhiên tươi trẻ như ngày nào. Hàng ngày cô đều giữ nhịp điệu cuộc sống quen thuộc với những thói quen như tắm hồ, phơi nắng, lắc lư theo một nhịp điệu nào đó mà có lẽ chỉ bản thân của Tom mới biết, làm nũng với người chăm sóc, phỉnh nịnh bà voi Chuông, làm trò để thu hút khách tham quan.
Voi Tom rất háu ăn, với cô ẩm thực là tất cả. Cô thích hưởng thụ tất cả các bữa ăn trong ngày một cách thong thả từ tốn. Cô dùng phần đầu vòi của mình, nhón lấy những mẩu trái cây, đậu phộng nhỏ cho vào cái miệng to đùng và bắt đầu nghiền chúng thật kỹ với răng hàm. Mặc dù voi nhai, nghiền rất kỹ nhưng do thức ăn của chúng toàn là chất xơ khó tiêu, chúng lại không phải là động vật nhai lại để có thể nhai tới nhai lui nhiều lần số thức ăn mình tiêu thụ nên chúng chỉ sử dụng có hiệu quả khoảng 40 – 45 % tổng lượng thức ăn ăn vào, phần còn lại được bài thải qua phân. Cũng chính vì hiệu quả làm việc của bộ máy tiêu hóa quá kém nên voi phải ăn thật nhiều thức ăn nhằm đảm bảo cung cấp đủ dinh dưỡng, năng lượng cho toàn bộ cơ thể mà trọng lượng có thể lên đến 5 tấn.
Mỗi ngày voi Tom được nhận khẩu phần ăn thật đa dạng với món chính là cỏ voi khoảng 100 kg, lá cây, các món ăn khác trong thực đơn bao gồm bí đỏ, cà rốt, cà chua, bí đỏ, khoai lang, mía, bắp, cam, dưa hấu, chuối, ổi... đậu phộng và cám viên. Các loại thức ăn được bày biện khắp nơi, từ việc treo, ẩn giấu, để bày biện trong máng hay đơn giản là bày tự do khắp chuồng, kiểu gì thì Tom cũng thích, kiểu gì thì Tom cũng sẽ tìm và tiêu thụ cho bằng hết. Tom khoái những ngày cuối tuần, vào những ngày này khẩu phần còn được phong phú thêm với những quả dừa tươi,non nhiều nước và chất xơ. Tom cũng khoái những ngày chăm sóc chân móng nữa. Cô sẽ theo hiệu lệnh để đi đến nơi được bố trí khúc gỗ làm đế, giúp cho chân có thể đặt lên vững chắc. Phía dưới chân Tom, các chú chăm sóc voi người thì chà rửa, người thì dũa gọt giúp cho móng phẳng phiu, không nứt, không tạo cạnh nhọn để tránh đâm vào da thịt. Tom chẳng quan tâm gì đến chuyện làm đẹp đâu, Tom chỉ khoái món kẹo đậu phộng mà cô sẽ được ăn mỗi khi làm móng. Kẹo đậu phộng mới làm thơm và béo ngậy. Tom ước gì ngày nào cũng là ngày làm móng. Ngày lễ tết thì khỏi phải bàn nha, với kỹ năng khéo léo Tom giơ cao, vẫy nhẹ phần đầu vòi sau đó khẽ gật cúi chào là chắc chắn sẽ nhận về vô số khúc mía, quả chuối mà các bạn nhỏ hâm mộ mua để làm phần thưởng cho Tom. Cụ bà voi Chuông với nụ cười móm mém rất có duyên cũng cạnh tranh không kém ở khâu này nhưng cụ hay mệt sớm hoặc có lẽ già rồi nên cũng chẳng thích tranh quà với bọn trẻ như Tom.
Việc mà Tom thích nhất và chắc chắn sẽ làm mỗi ngày đó là mò túi của ba Hải (người chăm sóc voi). Mỗi lần đi vào chuồng ba Hải đều giấu đồ ăn trong túi. Đồ ăn này mới hấp dẫn nha, Tom phải dùng vòi rờ, hít hà nhiều lần để đoán xem có gì trong đó, rồi còn phải làm nũng, dụ dỗ hay phải ngoan ngoãn nghe lời thì mới được thưởng.
Tom mê ăn đến nỗi đôi khi nhịn không được, rón rén dùng vòi thò qua chuồng bên để rút về vài cọng cỏ hoặc 1 ít trái cây gì đó. Bởi thế mà dù đã ở gần nhau hơn 10 năm nhưng Tom và Ny vẫn chưa thể hoàn toàn thân thiết được.