Hồng hoàng (Buceros bicornis) là loài chim mỏ sừng có kích thước lớn nhất trong số các loài chim mỏ sừng trên thế giới. Chim trống có đôi mắt màu đỏ rực lửa trong khi chim mái có đôi mắt trắng với con ngươi màu đen. Cái mỏ và phần sừng trên đỉnh đầu vàng bóng pha lẫn ít sắc cam, đen tạo nên vẻ đẹp riêng của loài. Chúng sử dụng cái mỏ sừng này như công cụ để kiếm ăn và làm tổ. Vào mùa sinh sản hồng hoàng bắt đầu tìm bạn đời và xây dựng tổ. Hồng hoàng rất chung thủy, một khi đã chọn bạn đời thì sẽ luôn sống cùng nhau. Chúng quấn quýt, bay lượn cùng nhau tạo nên vũ điệu hoàn hảo trên không. Khi đã chọn được cây to với phần bọng rỗng, bọn chúng dùng cái mỏ cứng đục, đẽo. Trong khoảng thời gian này chim mái bắt đầu ra vào ướm thử, đục khoét sữa chữa thêm một ít, tạo nên một chỗ ấp trứng và nuôi con lý tưởng.
Khoảng cuối tháng 1 đến hết tháng 2 chim mái bắt đầu tự giam mình trong cái tổ do nó và chồng tạo ra. Chim mái tự nhổ lông của mình để lót ổ, cùng chồng dùng bùn, đất, lá mục trộn với nước bọt tạo ra một chất kết dính để trát kín miệng tổ, nó chỉ chừa một khe nhỏ để có thể nhận thức ăn từ chim trống và thải phân ra ngoài. Chim trống bắt đầu một giai đoạn cơ cực, nó phải tăng thời gian đi kiếm ăn, bay đi bay lại nhiều lần để có thể mang thức ăn về tổ, canh gác cảnh giới khi chim mái ấp trứng. Nếu không có sự thủy chung, tính nhẫn nại, hy sinh thì không thể nào hồng hoàng trống có thể hoàn thành được nhiệm vụ. Chim mái phó thác sinh mệnh của mình và những đứa con cho người chồng, người cha tuyệt vời đó. Ngày chim mái phá tổ ra ngoài cũng là lúc đàn con đã lớn, tuy vậy vẫn phải phụ thuộc vào nguồn thức ăn từ cha mẹ. Lúc này chim mái cũng đỡ đần chồng trong việc tìm kiếm thức ăn tự nuôi sống bản thân và nuôi đàn con với nhu cầu thức ăn mỗi ngày một lớn. Sau một thời gian dài ở trong tổ, lông của nó đã mọc đầy đủ trở lại, nó vỗ cánh bay một cách tự tin trong khoảng rừng mà vợ chồng nó đã lựa chọn làm nơi sinh sản. Với tập tính như vậy hồng hoàng cần lựa chọn nơi sinh sản rất kỹ lưỡng, nơi đó phải dễ dàng tìm kiếm thức ăn, phải có bọng to trên những cây cổ thụ cao vút. Vì lý do ấy trong thực tế hồng hoàng thường quay về tổ cũ khi bước vào những mùa sinh sản sau.
Thảo Cầm Viên Sài Gòn cũng có hồng hoàng, trong số đó có một cặp được nuôi ở khu vực chuồng chim nhỏ, chuồng cao và dài với khoảng sân chơi đầy đủ cây cỏ, hồ nước. Trong chuồng còn treo một cái thùng gỗ cao tít trên nóc, gác thêm vài nhánh cây khô gần miệng thùng để chim có thể đậu, ra vô tổ dễ dàng. Lần trước, vào mùa sinh sản, người ta đã thấy được đôi chim thăm dò tổ. Để thuận lợi cho việc quan sát, người ta lắp thêm camera nhằm ghi nhận các hành vi sinh sản của cặp đôi này. Chúng chia sẻ, nhường nhịn, mớm thức ăn cho nhau trông rất tình tứ. Ăn no xong là cặp đôi lại bắt tay vào xây tổ. Rồi một ngày nọ, chỉ còn lại chim trống trơ trọi trong khoảng sân, miệng tổ được bịt kín, qua khe hở nhỏ, người ta thấy thấp thoáng chim mái bên trong ấy. Dù thức ăn được cung cấp sẵn, không phải đi xa, chim trống chỉ việc mang lên cho vợ nhưng nhìn nó cũng xơ xác hẳn. Ngày chim mái phá ổ chui ra là ngày vui của chim trống sau khoảng thời gian dài hơn 3 tháng chăm chút cho cô vợ ở cử.
Chị Thảo vào sớm, khi không gian còn yên ắng. Chị muốn nghe tiếng chim non đòi ăn. Chị muốn là người đầu tiên xác nhận rằng đàn hồng hoàng đã chính thức tăng dân số. Chăm chú quan sát đôi chim âu yếm nhau, thỉnh thoảng nhảy chuyền lên tổ mang theo những quả nho, miếng đu đủ lòng chị vui không tả được. Chị biết những nổ lực chăm sóc của mình bấy lâu nay không phải là vô ích.
