
Một ngày đẹp trời, cả họ nhà rùa được mời ra bãi cỏ để chụp ảnh làm “căn cước công dân” vương quốc Thảo Cầm Viên. Lâu ngày không đi xa, quen cảnh đèn nhà ai nấy sáng, “mai nhà ai nấy trú” các rùa háo hức lắm. Ai cũng thức dậy từ sớm để cọ cho bóng mai, lúc lên hình mới đẹp. Rùa nước thì ngâm trong hồ hoặc hố bùn khoáng. Rùa cạn thì cũng ráng tranh thủ nước sương sớm đọng trên lá cỏ mà lau, mà chùi.
Rùa được di chuyển bằng chuyên cơ “rổ nhựa”, tuy chỗ nằm không mấy êm ái, lại còn sát sạt nhau nhưng bọn chúng cũng không lấy gì làm phiền lòng, cứ rụt đầu, rụt cổ, rụt chân vô mai, nằm yên đấy là ổn thôi. Một số cụ rùa không quen với tốc độ di chuyển của chuyên cơ nên bắt đầu cảm thấy khó chịu, có cụ còn “đi cả ra ngoài”, rất may là lúc đấy đầu buổi sáng, du khách còn vắng nên không có ai phản ánh cả, chỉ khổ 2 anh phi công, sau khi máy bay hạ cánh phải tức tốc đi làm sạch những chổ ô uế đó.
Trụ sở nơi làm căn cước công dân là một bãi cỏ thơ mộng nằm cách bờ mương chuồng hươu nai khoảng 5 mét. Sau một thời gian nghỉ ngơi cho tỉnh táo, họ nhà rùa bắt đầu chui đầu và chân ra khỏi lớp mai bảo vệ. Đặc điểm của loài rùa nước thiệt lạ, cứ nghe hơi nước là cắm đầu chạy nhốn nháo về hướng đó. Cảnh tượng như một cuộc đua khiến cho các bác phó nháy không kịp chỉnh sửa, phải bấm vội bấm vàng và luôn mắt dòm chừng tránh việc có rùa đi lạc. Có thấy cảnh này mới biết vì sao ngày xưa thỏ chạy đua thua rùa, cái đầu thò ra hết cỡ, mặc kệ sức nặng của cái mai, bốn chân rùa liên tục chèo, đạp trên mặt đất, mặt cỏ, thậm chí leo qua cả đám rễ cây cao khỏi mặt đất để mong về đích trước tiên. Anh em rùa tai đỏ dẫn đầu, tiếp theo sau là anh rùa cổ sọc Việt Nam, nhờ lợi thế về kích thước mai nhỏ, dẹp chúng lướt nhanh như rùa về phía trước. Tốp bám đuôi có tốc độ chậm hơn tuy nhiên nhờ lợi thế về ngoại hình mà khoảng cách của chú rùa đất lớn và dì rùa răng cũng không bị kéo giãn quá xa. Nhóm rùa sa nhân và rùa núi vàng thì quá quen với cuộc sống trên cạn nên ít bị thu hút về phía mương. Chỉ tội nhóm rùa hộp lưng đen, mang trên mình cái mai tròn lẳng, tính tính nhút nhát nên cứ thập thò mãi, không định hướng nổi đường chạy. Trong số họ nhà rùa chỉ có rùa nước ngọt đốm đen là nhớ được mục đích việc đến đây là “chụp ảnh” vì vậy cô cậu từ tốn, đủng đỉnh tạo dáng, thể hiện nét đẹp riêng của nhóm rùa quý hiếm thuộc phụ lục I CITES.
Sau nhiều lần chụp đi chụp lại cuối cùng ai nấy đều hài lòng với bộ ảnh căn cước của mình. Anh em tai đỏ dù là mai đen hay mai vàng gì thì cái lỗ tai màu đỏ đặc trưng của loài vẫn nổi bật không lẫn vào đâu. Anh cổ sọc thì mặt nhỏ, cổ màu đen tô điểm bởi các sọc sáng xanh tạo cảm giác như cái cổ ấy dài miên man. Rùa đất lớn với cái mai to, rìa mai xòe ra như các cánh sen, nổi bật là đường sóng gồ cao lên giữa mai, có màu tương phản với màu đen của mai. Dì rùa răng lúc sáng lo chùi bóng cái mai mà quên bẵng việc lau cái mặt bôi đầy nghệ nên hình chụp lên có cái mặt vàng.... Rùa sa nhân thì bị đau mắt chưa khỏi nên hình căn cước công dân có đôi mắt đỏ. Anh núi vàng thì sặc sỡ trong cái mai vàng óng. Rùa nước ngọt đốm đen nhờ tạo dáng chuẩn nên có được ảnh chân dung thật như ý với các đốm trắng, ngà trên mai.
Mọi người hỷ hả nhận hình, căn cước chuẩn bị ra về thì sực nhớ đến nhóm rùa hộp lưng đen. Các anh chị vẫn chưa được tấm căn cước công dân nào cả vì rụt đầu quá sâu vô trong mai và còn đóng cả yếm lại nên không nghe được thông báo đến lượt mình. Chợt có rùa hỏi sao không thấy các bác rùa cựa châu Phi Phúc, Lộc, Thọ tham dự. Nghe vậy các bác phó nháy trả lời rằng họ sẽ đến làm việc tận nơi nhà của những cụ rùa này vì các cụ có thân hình to quá khổ, tuổi tác lại cao nên không thể đi xa được.